Thứ Hai, 18 tháng 9, 2017

Chờ nhé! Tôi sẽ đến bên em! - Chap 08.5 : Ngoại truyện 1

Ngày 1/5/2415 – Hokkaido

“Này, Ota, tôi rặn cậu mua những gì hả?” – Tiếng càu nhàu của một người phụ nữ.

Đó là Shizune Hiratsuka, sư phụ của tôi,một phụ nữ ngưỡng 30, đã nổi một cái gân xanh trên chán khi nhìn vào túi đồ tôi đã phải chạy bộ hơn 20km để mua. Và trong lúc đi mua, không cân thận tôi đã làm rơi chúng khiến một số thứ bị “thay đổi chút chút”. Mà chắc phải tệ hơn vậy.

Tôi đã nghĩ rằng quyết định thay đổi bản thân của mình thật đúng đắn còn bây giờ thì… Thật tệ hại!
Tôi nhớ như in cảnh lúc ông bố chết tiệt đã gửi tôi tới nơi này. Ổng dời đi lặng lẽ trong buổi tối sau khi hạ cánh, chỉ để lại mảnh giấy ghi  “Chúc khóa huấn luyện vui vẻ. Sẽ sớm có người đến đón con, cứ ngoan ngoãn nghe lời cổ là được! Sớm thay đổi bản thân nhé! Yêu con!”
Ôi trời! Bạn không thể tưởng nổi cảm xúc của tôi lúc đó đâu. Nó thật kinh khủng, cái cảm giác bị bỏ rơi ở nơi đất khách, không nhà, không người thân, bạn bè, còn phải chờ người chưa từng biết. Thật đáng sợ!

Và rồi, sư phụ tôi xuất hiện nhưng theo cách thật chẳng bình thường, bả  phá tan cánh cửa phòng bởi một cú đạp, xuất hiện trước mặt tôi trong bộ trang phục đen toàn thân, đầu đội mũ bảo hiểm rồi tóm tôi bỏ trốn qua cửa sổ mặc. Và bà chạy moto một mạnh đến một ngọn núi hẻo lánh. Vượt đèn đỏ, đánh võng, lạng lách, bị cảnh sát đuổi…. Một trải nhiệm thật kinh khủng… Nhưng nó chẳng hề dừng ở đó. Nỗi kinh hoàng kéo dài suốt những ngày tháng tôi ở đây.

Tôi không hề biết gì về bà ấy trừ việc đã từng là đồng nghiệp của bố tôi, một phụ nữ xinh đẹp nhưng đơn thân sống một mình trong một căn nhà gỗ  trên ngọn núi này. Không hiểu bà ấy có quyền lực hay gia thế ra sao nhưng nghe nói cả khu vực này đều là của tư của bà. Những bức ảnh chụp, những bằng khen, huân chương và cũng nhiều lần có vài người trong quân đội đến, nói chuyện với sư phụ tôi với thái độ rất coi trọng. tôi chắc bà ấy là quân nhân, và là một quân nhân nổi tiếng.Nhưng đó chỉ là vẻ hào nhoáng bên ngoài của bả. Bà ấy thực sự thực sợ rất tàn nhẫn và vô cùng… lười biếng. Một ngày của bà nếu như ở nhà thì có lẽ chỉ quanh quẩn bên chiếc ghế sofa, chiếc tivi, laptop,smartphone hay xa lắm là tới chỗ tủ lạnh. Hầu như mọi việc còn lại đều bắt tôi làm tất cả từ lau dọn, nấu ăn đến giặt rũ. Phù…

Nhưng điều khủng khiếp nhất chính là các bài tập rèn luyện  của tôi. Bà ấy biết hết tất cả về tôi, từ điểm mạnh đến yếu. Những ngày đầu, cô ấy đã phân tích kĩ càng chúng và quyết định cho tôi hướng phát triển cùng các bài tập cải thiện thể lực.Bạn có biết bài tập đầu của tôi là gì không?
Vệ sinh toàn bộ ngôi nhà và sân vườn, nơi mà mọi thứ để vô cùng bừa bãi. Quần áo, túi giấy, dây điện, rác… rối mù lên… bùi bặm, rán, kiến…. đủ loại sống chung với bà.Không hiểu sao cô ấy có thể sống như vậy suốt từ trước tới giờ!!!


Nhưng dù gì cũng phải thừa nhận, cô ấy quả là một người thầy tận tâm. Luôn quan sát mọi việc tôi làm, luôn bám sát quá trình rèn luyện của tôi.


Trong suốt 2 năm, tôi được rèn luyện đúng chuẩn một quân nhân từ thể chất tới đạo đức có phần khá khắc nghiệt. Bên cạnh đó tôi vẫn phải hoàn thành trương trình học cấp 2 từ xa để đủ điều kiện thi cấp 3. Và chẳng còn nhớ vì sao tôi bị bà gọi là Ota nữa. dù sao thì tôi cũng cảm nhận được sự thay đổi của bản thân mình, một sự thay đổi rõ dệt.

Nhưng có một điều chẳng hề thay đổi trong hai năm qua, đó là bản tính lười của sensei!
Bà luôn lấy cớ việc rèn luyện tôi để bắt tôi làm đủ điều. Bắt tôi đi bộ hơn 20km xuống thị trấn dười núi để mua nhậu cho bà. Dù biết là việc đi bộ rất tốt cho tôi nhưng đâu nhất thiết một ngày bắt tôi đi hơn chục lần! Chưa kể, nhiều lần bắt tôi đi mua đồ “phụ nữ” cho bà khiến biết bao người nhìn với ánh mắt kinh miệt. Ôi trời…

Ngay lúc này đây, bà vừa bắt tôi đi mua vài lon bia nhưng có một chút rắc rối. Bia bị rơi mạnh xuống đất khiến nó méo mó chút và có lẽ sẽ bắn rất nhiều bọt khi cô ấy mở. Hiratsuka- sensei thở dài thành tiếng.

‘Ờ, thì… có một gã tài xế ngu ngốc lái xe mà không nhìn đường đã vượt đèn đỏ và phóng ngang qua em khi e đang sang đường nên..’

“Tôi nhắc cậu bao lần rồi, đừng có lúc nào cũng tìm cớ để che dấu lỗi bản thân. Với lại không phải phản xạ của cậu rất tốt sao, cậu luôn tránh được những đòn đánh của tôi mà.”

Cô ấy lại thở dài lần nữa và vuốt tay qua mái tóc mình trở lên bực bội. Nghĩ lại, mới thấy mình thật ngu ngốc khi lấy cái lý do chẳng ăn khớp vởi khả năng hiện tại của bản thân. Nhưng tôi lại thấy khá vui vì được cô khen dù không phải lời khen đúng chuẩn mực tí nào. Và rồi, trong lúc cười thì cả tập giấy gõ lên đầu tôi.

“chú ý đi”

“Vâng”

“Cầm lấy rồi đọc đi” – Vừa nói , cô Hiratsuka vừa đặt tập giấy vừa rồi xuống.

“Gì vậy ạ?”

Tôi cầm chúng và lật từng tờ một. Nói đúng hơn chúng là những tờ báo thứ mà tôi chẳng bao giờ động tới. Tôi bắt đầu đọc từ tiêu đề đến nội dung tóm tắt…

“Có điều gì đặc biệt trong này hả sensei?”


“Lật vài trang nữa đi”

Tôi vội lật những tờ kế tiếp, thở dài nghĩ rằng không biết có cái gì hay mà sensei bắt tôi đọc. Và khi tôi lật đến trang đấy, trang mà chỉ in bức ảnh có hình của Ngân , tôi đã rất bất ngờ. Dưới bức ảnh có tiêu đề “Thành viên trẻ nhất trong Thất tịch Hoàng”. “What?” Tôi hét lớn lên, khiến cô Hiratsuka suýt lật ngửa. Mặc cho điều đó, thứ tôi quan tâm chính là cái điều cô Hiratsuka muốn tôi đọc. Quả thật rất bất ngờ. Thất tịch Hoàng, đó là nhóm gồm 7 người đứng đầu  hội đồng Siêu Năng Lực thế giới. Nói vậy có nghĩa 7 người họ chính là 7 người có quyền lực cao nhất hiện nay trong giới SNLG nói riêng và toàn thế giới nói chung. Điều đó cũng dễ hiểu vì họ là những SNLG mạnh nhất. Người đứng đầu trong 7 người họ còn được biết tới là “ vũ khí tối thượng “  và là chủ tịch tập đoàn công nghệ tài phiệt  AII nôi tiếng toàn cầu. Và điều tôi không thể tin được là Ngân có thể lấy được một trong 7 ghế trong Thất tịch thứ không thể lấy ngoài cách đánh bại 1 trong 7 người. Mới chỉ sau 2 năm, cô ấy đã leo tới đỉnh của SLN. Khoảng cách giữa hai chúng tôi ngày càng lớn… Tôi lặng người hẳn. Không biết mình nên vui hay buồn.

“Mắt cậu, trông cứ như vừa thấy ma vậy”

“Ma ư? Còn hơn thế chứ”


Khóe môi cô ấy vểnh ngược lên.

“Ota. Cậu có cảm tưởng gì khi đọc chúng không.” Mắt cô ấy lóe sáng, phóng những cái nhìn sắc lẻm về phía tôi. Chỉ có những phụ nữ bị nguyền bởi cái đẹp mới có thể biểu cảm áp đảo đáng báo động như thế. Nói cách khác ,thật sự rất đáng sợ.

“ À, thì, em… cũng cảm thấy vui cho cậu ấy. Cậu ấy xứng đáng được nhận điều đó mà. Nếu không phải lúc này thì cũng sớm đến thôi.!” Tôi tiếp tục lắp bắp những lời của mình. Tôi hay bị bồn chồn khi chứng kiến sự thành công của người khác, và tình hình còn tệ hơn đó là Ngân.

“Cậu chưa đọc hết bài báo à?”

“Hả” – Tôi hơi giật mình vì câu hỏi bất chợt của cô.

“chậc”,  Hiratsuka sensei tặc lưỡi, tỏ vẻ thất vọng, “ Thứ tôi muốn cậu đọc là bài viết chứ không phải cái tiêu đề” Cô ấy giật lấy tờ báo và giơ trước mặt tôi dòng cô ấy muốn tôi đọc.
Mất một chút thời gian để đánh bay cảm xúc vừa rồi, tôi đọc.

“Ngũ tịch C.Rit rời khỏi ghế trong Thất tịch hoàng?”

“Câu sau!”

“ Thiên thần quân đội Việt Nam được Nhất mời tham gia Thất tịch Hoàng…Câu văn mĩ miều quá”

Cốp. Một cú đập vào đầu tôi đến từ  Hiratsuka.

“Ui za”

“Cậu có hiểu điều tôi muốn cậu đọc chứ?”

“Ờ… thì… Ngân tham gia Thất tịch hoàng phải không ạ?

Vụt. Đáng lẽ tôi sẽ nhận thêm một cú đập nữa từ sensei nhưng lần này phản xạ tôi đã giúp mình thoát nạn. Tôi cười thầm. Bỗng một luồng khí ập đến. Đó là “Sát khí”. Nó trở lên nặng nề hơn khi  Hiratsuka sensei đưa tay của mình về.

“Cú tiếp theo sẽ không trượt đâu.” Đôi mắt cô ấy hoàn toàn nghiêm túc.

“Em rất xin lỗi. Em sẽ suy nghĩ thật kĩ hơn.” Để thể hiện vẻ hối cải, tôi phải chọn lọc từ ngữ một cách khôn ngoan. Nhưng ngay lúc này, cô Hiratsuka dường như chẳng thỏa mãn với bất kì từ ngữ nào.  Tôi bắt đầu run rẩy.

“Thực ra, tôi không có giận cậu đâu.”

…Ô, lại thế rồi. Cái trò đầy khó chịu của phụ nữ. Cái trò mà “tôi không có giận….”. Tôi chưa từng nghe ai nói vậy mà không giận cả, mẹ tôi không ngoại lệ. Nhưng, ngạc nhiên thay là cô ấy thực sự không giận gì cả. Tôi lén lút nhìn phản ứng của cô ấy.

Hiratsuka sensei  lôi một điếu thuốc từ túi áo căng phồng trước bộ ngực như muốn bật tung ra chiếc áo, điệu bộ thì như một ông già vậy. Sau khi lấy điều thuốc và châm lửa, cô hít một hơi và xem xét tôi với vẻ mặt nghiêm nghị.

“Cậu quên  điều tôi đã nhắc về Thất tịch Hoàng đúng không?”

“À…Thì … đó là cơ quan đầu não của Hội đồng SNLG quốc tê!”

“…. Cậu có nhớ 3 điều tôi dạy chứ!”

“Chắc chắn ạ”


“Vậy điều thứ ba?”

“Con đường càng dễ đi càng nguy hiểm. Không bao giờ được tin vào vẻ hào nhoáng…bên ngoài”

Nói xong tôi mới chợt nhận ra ngụ ý mà Hiratsuka sensei nói tới. Phải chăng cô ấy đang nghĩ về việc Ngân dễ dàng được chọn.
Như thể là cô ấy biết rõ tôi đang nghĩ gì, khuân mặt của cô Hiratsuka sensei trở lên nghiêm túc hẳn.

 “Nhưng việc Ngân thì co…”

“Có  chứ!”

“Con bé không phải là con át của quân đội Việt à! Việc này chính là hành động nhằm tăng cường sức mạnh của hội đồng và ngăn việc các quốc gia tăng cường sức mạnh quân sự. Một khi đã là người của hội đồng, thì chắc chắn phải luôn coi nhiệm vụ của họ lên đầu.”

“Nếu như vào thời khai sinh, Hội đồng SNLG thành lập nhằm đảm bảo việc dùng GM vào phát triển xã hội, ngăn chặn các mối hiểm họa cho thế giới thì bây giờ, khi Nhất tịch mới lãnh đạo thì hội đồng dường như không còn theo đúng bản chất nữa rồi!”- cô ấy có phần lớn tiếng mỗi khi nhắc đến Nhất tịch.

“Nghe này Nguyên”, lần này cô gọi hẳn tên tôi,” Tôi chắc cậu đang rất băn khoăn, nhưng hãy nhớ điều này, từng giai đoạn lịch sử của nhân loại đều ứng với một mâu thuẫn khác nhau. Nhưng suy cho cùng cũng là sự mâu thuẫn giữa kẻ thống trị và bị trị. Hiện tại, kẻ thống trị chính là Thất tịch Hoàng. Họ đang chi phối thế giới, chi phối các quốc gia, để đảm bảo quyền lực của họ, của các SNLG.  Và cậu, chính cậu là người hiểu rõ nhất cuộc sống của kẻ bị trị, của hầu hết người dân còn lại!”

“Nhưng em có thể làm gì được chứ? Em còn chẳng thể giả quyết rắc rối của bản thân cơ mà…!”

Vừa dứt câu. Hiratsuka sensei  liền tóm lấy cổ áo tôi, mặt giáp mặt. Bất ngờ, không kịp phản xạ, chưa kể cái bộ ngực của cổ cứ áp vào người cùng khói thuốc là khiến tôi cảm thấy thật “nóng” đầy khó chịu.

“Cậu còn nhớ những lời nói của mình khi mới đến đây chứ, cậu còn nhớ câu tiếng Nhật đầu tiên cậu còn viết được chứ?”

Phải, có lẽ một phút bồng bột khiến tôi quên mất mục tiêu tôi đến đây, quên mất động lực để thay  đổi bản thân. Phải rồi,tôi quên mất điều rằng  tôi không muốn dựa dẫm ai nữa. Tôi muốn được làm những điều tôi muốn, tôi muốn đấm vào mặt những kẻ cười nhạo tôi. Hơn hết, tôi muốn mình đủ vững chắc để sánh với Ngân, để là nơi cô ấy có thể tựa vào và buông hết cảm xúc của mình. Tôi muốn thay đổi bản thân…

“Em xin lỗi..” – Tôi nói từng từ như sắp bật khóc. “ Em thật ngu ngốc khi quên đi sự nỗ lực suốt hai năm qua…”

“Hừ! cuối cùng cũng tỉnh rồi à!”  Hiratsuka sensei  cười khẩy, cô buông tôi ra không quên kèm theo một cái cốc đầu “ Vậy thì hãy nhớ hôm nay, mục tiêu mới của cậu, dành vị trí Nhất tịch hoàng cho tôi, hãy cho chúng biết học trò của Hiratsuka sensei   này không dễ chịu khuất phục thế đâu!”

“Hảaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!” Cô nghiêm túc chứ?”

“Hừ Hừ, Ai biết được, phải để tôi kiểm tra xem cậu có khả năng làm chuyện đó không đã”

Chưa nói xong, Hiratsuka sensei  liền dồn toàn lực và tung ra một cú đám hướng vào cơ thể tôi. Và lần này, tôi hoàn toàn bắt kịp được tốc độ của nó và lộn ngược về phía sau để tránh.

“Em nghĩ thể thuật của em sẽ đạt yêu cầu của cô!” – tôi cười.

“Để xem!”

Cô có vẻ phấn khởi. Để bắt đầu buổi thực chiến của thầy trò chúng tôi như bao ngày.Khác với tôi của 2 năm trước. Hai năm, đã rèn luyện và thay đổi tôi. Kể từ giờ, tôi sẽ không còn mit ướt nữa, không cần dựa dẫm ai nữa, không tự ti bản thân nữa. Tôi đã thay đổi, tôi sẽ bắt đầu một hành trình mới, mục tiêu mới. Và có lẽ, Thất tịch Hoàng sẽ là đích đến lớn nhất của tôi.

Chờ tôi nhé! Ngân!


Chờ nhé! Tôi sẽ đến bên em! - Chap 08 :Một kết thúc cho một bắt đầu

…Và

Tách….
Tôi ngơ ngác, không hiểu từ đâu ra, Linh nhanh tay cầm một điện thoại và chụp tôi rồi….
 ‘Hahaha……’
Linh cười lớn, có điều gì đó khiến cổ không thể kìm lại, vừa ôm bụng, vừa đập bùm bụp xuống đệm. Tôi cũng chẳng hiểu cổ cười vì gì nữa.
‘Cười gì vậy? Lại chụp troll mình à’
‘Không…Không… Chỉ là…’ – Linh vẫn không thể dừng cười. phải mất vài phút để cổ ngừng lại. Vỗ vài cái vào mặt, cổ tiếp tục nói. – ‘ Chỉ là khuân mặt cậu nghiêm túc đến không ngờ luôn đó !!!’
‘Hả..?’ – Tôi bắt đầu nhận ra được chút nguy hiểm trong đó – ‘ Chết tiệt, xóa đi’
‘Khôg đời nào’ – Linh phồng má rồi quay đi
Tôi lo lắng toát mồ hôi lạnh vì sợ rằng bức ảnh đó sẽ phá hủy đời tôi một ngày nào đó, tôi vội tìm cách để khiến Linh xóa nó, nài nỉ, nịnh bợ, cầu xin,… cổ đều lắc đầu rồi quay ra hướng khác.
‘Hừ…Con quỷ cái này!!!’ – Tôi lẩm bẩm
‘Cậu nói lại mình nghe kĩ xem nào’ – Linh thoát nhìn bằng ánh mắt sắc lẻm!
Nhưng có lẽ nó không còn đủ đáng sợ để đe xọa tôi nữa.
Rắc…Rắc… Tôi bẻ các đầu ngón tay của mình, chằm chằm nhìn Linh.
‘Cái gì? Định làm trò gì nữa?’ –Cô gái có vẻ chẳng thèm quan tâm đến điều đó, cổ hướng mắt vào chiếc điện thoại.
‘Đã đến bước này thì đành phải dùng vũ lực với cậu vậy’
‘Hả… Chắc hông?’ – Linh tắt điện thoại, cổ trả lời một cách hằn học.
Ực!...Có chút lo lắng, chân tay tôi cũng khá run chứ không giống như tôi nghĩ vài phút trước. Nhưng tôi chẳng thể dừng lại – ‘ Do cậu ép mình thôi!’
Kừ … Kừ… Kừ… Linh cười khoái chí.
‘Vậy hãy cho mình xem cậu có thể làm được gì!’ – vừa nói, Linh vừa khời động GM, một nguồn năng lượng mạnh mẽ khiến những kẻ bình thường như tôi cũng có thể nhận ra cái áp lực kinh khủng mà nó tạo ra. Tôi không chắc về sức mạnh của cổ, chỉ cảm thấy nhiệt độ có vẻ  giảm xuống, các luống khí lạnh liên tục thoát ra… chả nhẽ….
‘ Phải!’ –Không đợi tôi đoán ra, Linh lên tiếng, một giọng lạnh ngắt….-‘ Băng tuyết là tên gọi  sức mạnh của mình, để coi, cậu lên hóa đá cậu hay làm teo ch*m cậu?’ Cổ cười nham hiểm!
Chắc có lẽ do lạnh, với căn phòng không chút ánh sáng, mọi thứ dần bị băng tuyết bao phủ,, tôi không thể đứng vững nữa, hai hàm của tôi đánh cầm cập vào nhau… Linh đã thành công trong việc đe dọa tinh thần tôi hay là do tôi quá yếu? Cho là gì đi nữa, chắc chắn tôi không thể thắng, chắc chắn không! Theo thường lệ, trước những kẻ có dư sức để hạ đo ván mình, tôi cần phải nhanh chóng tìm cách để cứu mình, tôi phải suy nghĩ thật kĩ càng…

Chưa đến 10s suy nghĩ, đôi chân tôi đã phản xạ còn nhanh hơn não. Nó tự cử động, nhảy bật về phia Linh, làm một vòng santo, bịch một cái tiếp đất gọn gang,tôi phủi cho phẳng từng nếp quần, rồi khuỵu chân xuống và dính chặt nó  xuống sàn,người gấp thẳng. Động tác nhanh gọn đến hoàn hảo.
Tôi quỳ xuống dập đầu dười chân cổ, chắp hai tay lại :’ E xin lôi chị, e biết lỗi rồi, mong chị hay tha cho kẻ hèn mọn thiếu suy nghĩ này!’


‘Không!’

Chỉ một từ ngắn gọn, cổ làm bể nát hi vọng của tôi! Cảm giác như linh hồn bay ra khỏi cơ thể vậy!

‘À, nhưng nếu muốn tớ sẽ cho cậu một đặc ân!’

‘Hả!... Là gì? Là gì?’

‘Liếm đi!’ – Vừa nói, cổ vừa nhẹ nhàng đưa chân tới trước mặt tôi.

Hự! Tôi như hóa đá rồi vỡ vụn ra!

‘Thôi! Giết mình đi’ – tôi nói trong vô vọng!

‘Hì’…’Đùa thôi, đùa thôi, không cần làm đến vậy đâu’ – Linh cười, cái không khí lạnh đến thấu sương 
cũng biến mất. Có lẽ tôi cũng thoát rồi!

‘Nhưng cậu vẫn phải làm cho tớ một việc coi như đền bù!’

‘Hả? đền bù cái quái gì chứ… không phải là…’

‘Muốn cãi hả?’ – Cái ánh mắt khiến tôi không dám hé lên nửa từ.

‘Hứa với tớ một chuyện nhé!’

‘Hả’

Vẻ mặt, cách nói chuyện của cổ liên tục thay đổi đến chóng mặt, nhưng trong câu nói này có vẻ như rất chân thành. Tôi có cảm giác là điều gì đó rất quan trọng!

‘Chuyện gì? Nếu có thể, mình sẽ làm?’

‘Được rồi! Vậy….’ – Linh có chút rụt rè.

‘Một ngày nào đó...’,Linh nắm chắt tay tôi, ngập ngừng, " hãy cùng thoát khỏi thế giới này nhé!"

Sau câu nói đó, sự im lặng bao phủ căn phòng...Lúc đó, tôi chẳng thể hiểu được cảm giác của mình, có thể là phấn khích vì mình có một lời hứa hẹn khá đậm chất manga, một chút lo lắng, bất ngờ khi nghe từng từ cổ nói, một chút suy ngẫm dẫu chẳng thể hiểu cổ muốn nói điều gì. Nhưng khi nhìn vào con mắt đang long lanh mọng nước kia, tôi chẳng thể từ chối.

‘Được! mình hứa’

Linh mỉm cười nhẹ. ‘Vậy tất cả nhờ cậu’

=====

Sau đó, Linh rời khỏi phòng tôi, tâm trạng cô ấy thay đổi khá nhiều so với lúc sáng. Khi cổ bước khỏi phòng, cái dáng chạy đầy vui sướng hồn nhiên đó khiến tôi càng thê suy nghĩ về điều vừa rồi. Cả chiều đó, tôi quyết định ở trong phòng cày fiml đến tối.
……………..

‘Bố về rồi đây! ? Bố có mua đồ ăn nè, ngon lắm’

Căn phòng tối  mịt, tĩnh lặng!

‘Ủa? Nguyên ơi’

 Bố bật đèn lên, rồi thở dài khi thấy tôi đang ngủ ngon trên giường.

‘Bố… về… rồi… à’ – Mấy cái âm thanh khó chịu phát ra khi bố xem cái gì đó trên máy tính, chắc là công việc, khiến tôi tỉnh giấc.

‘Vậy là cả ngày ngủ thế à?’

‘Cũng không hẳn’ –Tôi vươn vải rồi ngó lên đồng hồ báo thức-‘ Ôi chời, đã 7h rồi à’

‘Mấy h cũng đâu quan trọng, đằng nào có dậy con cũng đâu có làm gì’

‘Bố thì…’

‘Thôi xuông ăn cơm nào, bố đang đói chết đây’

Chúng tôi bắt đầu bữa tối, thay vì xuống nhà hàng của khách sạn, chúng tôi ăn tối như đang ở nhà vậy. Có lẽ bố biết tôi chăng muốn ra khỏi phòng.

‘À, phải rồi, bố này’

‘Hử’- Ông vừanói,vừa ngồm ngoàm con tôm, chả khác một đứa trẻ.

‘Hazz, sáng nay Linh có đến phòng,….’ – Tôi bắt đầu kể câu chuyện của linh và tôi với bố, kể cả lời hứa kì quặc đó.

Bố nghe xong, ông chỉ ừm ừm như vẻ đang suy nghĩ gì đó rồi im lặng.

‘Bố có nghe con nói không đấy?’

‘Có chứ’

‘Thế  sao bố chẳng noi gì?’

‘Thế con muốn bố nói gì?’

‘Ơ, con kể bố nghe chuyện thì ít nhất bố cũng phải nói cảm nhận chứ?

‘Cảm nhận á,được rồi, để xem… bố chẳng có cảm nhận gì cả?’

‘Hả, bố đùa con à?’

‘À mà thế con đã đọc quyển sách bố đưa chưa?’ – Trống lảng trắng chợn kìa, bố tôi lảng ra chuyện khác một cách nhanh chóng. Có vẻ ông muốn che dấu chuyện gì đó!

‘Này bố…’

‘Đọc chưa?’ – Ông cắt ngang, giọng nghiêm nghị

‘Chưa!’

Bố lại thở dài, lắc đầu, ‘Hết nói nổi con luôn ‘

‘Con giống bố mà’ – Tôi chọc bố

‘Hơ…Giống mẹ mày thì có!’

‘Con sẽ gọi mẹ!’ – Tôi giở dọng đe dọa

‘Nguyên  đáng yêu giống bố mà phải không?’

‘Hư Hừ Hừ..’ Cuối cùng bố cũng chịu thua, tôi phục tôi quá!

‘Mà chuẩn bị đi Nguyên, mai  ta sẽ rời khách sạn để đi đến nơi khác’

‘hả… Lại ra hòn đảo khác ạ’

‘Hokkaido’

‘Là đảo nào vậy…bố?’

Tôi bỗng giật mình vì nhận ra cái gì đó lạ lạ.

‘Hả, là Hokkaido ở Nhật á?’

‘Bing bong’ – Bố búng tay một cái

‘Đến… Đến đấy làm gì ạ, bố có việc ạ’

‘Thì.. Nghe này, Nguyên’

‘Dạ’

‘Có phải con nói là muốn thay đổi bản thân thôi đúng không?’

‘Vâng ạ’

‘vì vậy ta mới quyết định cho con nhập học SIA, nó sẽ thay đổi con hoàn toàn’

‘Nhưng..’

‘Không có SNL, không có nghĩa con khôg được vào SIA, Nguyên ạ. Có rất nhiều cách để đỗ mà không cần dùng GM. ‘

‘Nhưng dù vậy, trong quá trình con học, nếu con không có một sức mạnh nào thì…’

‘Chúng ta đã chứng minh rồi, không ai là không có SNL Nguyên ạ, bất cứ ai nhiễm Virutgenmagic thì đều sở hữu SNL, không có ngoại lệ hiểu chưa, nếu có thì hầu như họ sẽ chết trong 1-2 tuần do bị phá hủy các tế bào, giống như bị AIDS vậy, đừng nhầm lẫn gữa thực tại và truyện tranh con ạ’

‘Nếu vậy, tại sao …tại sao con lại không có sức mạnh chứ?’ –Tôi bắt đầu rằn vặt, có chút đau khổ 
-‘Không phải con là ngoại lệ đó sao?’

‘Đừng nghĩ theo hướng tiêu cực chứ!’ – Bố nhẹ nhàng, vuốt tóc đứa con trai dang dưng dưng.

‘SNL không phải là thứ dễ dàng muốn là có. Hãy nghĩ xem, vì sao trong 5 tỉ người chỉ có chưa đầy 1tỉ  SNLG? Vậy những người không trở thành SLNG, năng lực của họ sẽ ra sao khi họ không dùng?’

Tôi chỉ biết im lặng nghe bố…

‘Vì không phải ai cũng đủ khả năng để điều khiển, dùng sức mạnh của mình như ý. Có người có thể biến lửa thành gươm, thành khiên như Flamiss (một trong các SNLG chuyên nghiệp sắp xuất hiện), nhưng cùng với năng lực đó, có người chỉ biết dùng nó thay chiếc bất lửa, với một số người già, họ sẽ không thể sử dụng vì nó sẽ khiến họ tiêu tốn quá nhiều calo, hay đau cơ,…’

‘Vậy, chẳng nhẽ con đã già?’

‘Ôi trời, con không thể lạc quan hơn à?,’

‘Thì trong số ví dụ của bố chỉ có người già là..’

Cốp… bố đánh tôi một cái đau vào đầu…

‘Thế sao con không nghĩ là con không thể điều khiển năng lực của mình và khả năng điều khiển của con là con số 0’

‘Ồ ,phải ha’ – Tôi như bừng sáng đầu óc, cái hi vọng đã chết từ lâu của tôi bỗng bùng cháy

‘Nhưng con phải làm sao để kiểm xoát đươc?’

‘Yên chí đi Nguyên, trong đời người, dù có bị chặn, kìm nén, thì ai cũng sẽ có lúc bùng phát ra thôi’ (nhớ câu này nhé)

‘Vậy biết đến khi nào chứ?’

‘Khi vào được SIA, ở nơi có điều kiện tốt nhất cho SNLG đó biết đâu con sẽ tìm ra cách để mở NL của mình?’

‘Vậy… Vậy làm sao để vào ạ? – Tôi không thể kiềm chế sự nóng lòng của mình

‘Dễ thôi, bố sẽ lo hết, việc của con trước mắt là bắt đầu luyên tập trong vòng 2 năm tới về thể chất cũng như kiến thức để đấu với các địch thủ mà con đã được tận mắt thấy đấy!’

‘Ra là bố đưa con đến đây để con chuẩn bị ạ’

‘Băt đầu sáng ra rồi đó’

‘Hì hì.. con giống bố mà’

‘Kakkaa…. Vậy ăn nhanh đi còn chuẩn bị sang Hokkaido, con sẽ bắt đầu luyện tập ở đó trong vòng 2 năm!’

‘Hả!!!’

Tôi ngỡ ngàng, chỉ biết há lớn miệng….

‘Bố nói gì vậyyyyyyyyyyyyyyyy!’

Và thế, mùa hè ấy, tôi đã bước ra khỏi cái giếng chật hẹp của mình, tới một thế giới đầy lạ lẫm mà trước kia chưa từng quan tâm, một thế giới tôi không hề muốn sống. Giờ, tôi muốn bản thân mình thay đổi, không cần dựa dẫm ai nữa, tôi muốn như đám học sinh kia, muốn làm những điều mình muốn làm!

và hơn hết, tôi muốn đủ tự tin để đứng cạnh cô ây!

See you again!

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Có lẽ...Ta yêu ngươi mất rồi! - Chap 09


"Đây là đâu" - Một ký ức mơ hồ không thể tưởng tượng
"Mặc Ngọc, có phải em không" - Một giọng đàn ông
"Ai, ai vậy? Làm ơn đừng đi" - Cô tính với tới con người đó và nó đã tan biến khi cô vừa chạm vào
"Ngọc Mặc, Chị tỉnh rồi sao. Làm ơn mở mắt nhìn em đi" - Mỹ Lệ nói nước mắt rơi trên cánh tay cô.
Mặc Ngọc từ từ mở mắt ra, sự mờ ảo khiến cô chưa nhận thức được mình đang ở đâu. Cho đến khi Hắc Kiệt gọi cô:
"Cô gái, cô thấy tôi chứ!" - Anh hỏi, khuôn mặt lạnh nhạt không thay đổi
".......Hắc..." - Cô nói nhỏ.
Có vẻ cô chưa nhận thức được mọi thứ xung quanh, Mọi thứ mờ ảo, ký ức một ai đó. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt kia, chẳng hiểu vì lý do nào nó lại rơi. Một bàn tay lau nước mắt trên khuôn mặt ấy, cô nhìn sang. Hắc Kiệt một người lạnh lùng đó là điều ai cũng thấy ở vẻ bên ngoài của anh, nhưng đối với cô thì anh lại là một người dịu dàng ấm áp đến lạ.
"Thôi cô gái, nhìn cô có vẻ mệt nhắm mắt và đánh một giấc êm đi nào " - Anh nói
"..." - Cô chỉ đáp lại bằng sự im lặng
Mắt nhắm lại, một giấc mơ lạ. Một giấc mơ của 10 năm trước. Một người đàn ông, một giọng nói.
"Ngọc Mặc, có phải là em?" - Người đó nói
"Em....Em đâu có họ hàng.....Chẳng phải sao" - Mặc Ngọc ấp úng, đầu cô đau lên
"Đừng nghĩ nhiều, sau này em sẽ biết" - Người đó nói tiếp rồi biến mất
"Biết? Thật sự tôi cần biết gì?" - Cô ôm đầu tự nhủ
Cô mở mắt ra, trời có lẽ đã sập tối, căn phòng trở nên im ắng. Không ai cả, nó khiến cô suýt bật khóc. Ai đó đang đi vào căn phòng. Một người mặc đồ đen, cất lên giọng nói
"1, 2,3,4 có lẽ cô đang sợ." - Giọn nói cất lên
"Giọng nói đó...." - Cô rùng mình sợ hãi
"Đúng rồi, em nhận ra sao" - Người đó nói tiếp
"Rốt cuộc anh muốn gì ở tôi?" - Mặc Ngọc nói khuôn mặt đầm đìa mồ hôi
"Muốn gì sao? Em nói thử xem nào. Có lẽ là 'Em' " - Anh ta nói
"Rầm" Tiếng đập cửa, Hắc Kiệt có lẽ hơi ác với cái cửa mong manh kia, còn cô thì đang bị anh ta bắt cóc. Ế lộn, đang bị đe dọa đến sợ tái xanh mặt mày
"Niên Niên, Ngươi đang làm gì vậy?" - Anh nói rồi bước lại giơ khẩu súng tờ trong áo ra
"Ô, ai đây? Hắc Kiệt lâu không gặp, bạn bè mà giơ súng ra là sao" - Niên Niên cười
"Đến đây làm gì?" - Hắc Kiệt mặt lạnh
"Để đòi lại những gì tôi đã mất" - Niên Niên Nói

Có lẽ...Ta yêu ngươi mất rồi! - Chap 08.5


"Anh tỉnh vậy hả?" - Tôi hỏi mặt tái nhợt
"Không sao đâu cô gái ạ. Có bác sĩ đây rồi còn lo gì nữa" - ANh hôn nhẹ lên trán tôi - "Thôi cô gái, đi ngủ đi. Tý tôi sẽ lên"
Rồi tôi mặt đỏ bừng bừng, chạy một mạch lên phòng. Tôi trèo ngay lên giường áp ngay mặt mình vào chiếc gối nhỏ kia. Đầu óc tôi cứ nghĩ về Hắc kiệt và chỉ Hắc Kiệt, chẳng lẽ tôi yêu anh ấy rồi sao. Nhưng tôi chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi yêu đương làm gì cơ chứ, nhưng.... Anh bất ngờ ôm cô từ sau lưng làm cô giật mình:
"Hắc KIệt, anh làm gì vậy?" - Tôi hỏi
"Ngủ đi mai còn đi học" - Anh nói
Tôi cũng ko nói gì và nhắm mắt lại ngủ.
tua nhé
----------Trời sáng----------
"Reeng..." - tiếng chuông báo thức vang lên làm cả hai tỉnh giấc. Tôi dụi dụi mắt nhìn xung quanh. Tôi thấy Hắc Kiệt đang ngủ liền lay lay. Anh liền choàm ôm lấy tôi. Hình như tôi đã lỡ mất một nhịp, con tim hơi nhói
"Hắc Kiệt! Anh tính ngủ đến bao lâu nữa hả" - Tôi đá anh bay xuống giường
"Chuyện gì...." - Anh ta dụi dụi mắt hỏi câu ngớ
"Chuyện gì đầu anh, lo dậy ăn sáng rồi đi học kìa" - Tôi quát
"Vâng, Cô gái còn đứng đó đc ah" - ANh ta nhìn rồi đứng dậy thay đồ
"Ăn đi nói nhiều quá" - Tôi nhét chiếc bánh mình đanh cầm lên miệng hắn
Ức chết mà, hắn chẳng thay đổi tý nào cả. Tôi đi xuống dưới nhà thì "Xoảng". Hóa ra cô ở đây. Một giọng đàn ông. AI cơ, là AI....Bực mik giục