Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Chờ nhé! Tôi sẽ đến bên em! - Chap 07 : Điều Linh muốn thật bất ngờ

#tag

[…..]



Tích…tắc…Tích….Tắc….

Vẫn là tiếng đồng hồ… Chúng có vẻ ngày càng chậm lại thì phải… 

Cạch… Cạch…Cạch…Cạch… Cạch…

Tiếng gì nhỉ? Chắc là từ phòng bên…
Tôi cảm nhận mọi thứ trong mơ màng…

Reng….Reng…Reng…Reng…

Tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên…Tôi giật mình, vỡ mộng… Dù vậy, vẫn còn 6 phần là đang mê man… Như một phản xạ tự nhiên, tôi mò điện thoại theo âm thanh mà nó vang ra và tắt bỏ. Xong xuôi, tôi cố gắng chìm lại vào giấc mộng của mình… Nhưng có lẽ, ở đầu máy bên , người kia đang rất muốn gọi tôi, chuông điện thoại tiếp tục reo…

Chết tiêt!... Tôi lẩm bẩm trong mơ hồ… cố gắng mở mắt để nhìn vào điện thoại… Bố? Trời ạ!

‘À…lố…’ – tôi tiếp tục nhắm mắt và nói kiểu ghép chữ…

‘Lố gì? Đang ngủ à?’- Giọng bố vẫn thật đầy sức sống, có chút không hài lòng –‘ Chậc…Cơ mà trưa nay bố không về đâu, ăn uống đầy đủ nhé! Thôi dậy đi ! ‘- một cách truyền đạt nhanh chóng, bố tắt máy!

Tôi mơ mơ màng màng, nghe không rõ ràng những câu nói đó, ập à ập ừ, tôi đáp ‘ vâng…’

Tôi lại tiếp tục nhắm mắt… cố gắng chìm thật nhanh vào giấc ngủ!

‘Cậu không định dậy à?’ – Giọng của Linh bỗng hiện ra văng vẳng trong đầu tôi.

‘ Để... làm... gì ...chứ?’ – Tôi vẫn chưa nhận thức được điều gì và đáp lại một cách hời hợt.

Cốp…Một cú va chạm mạnh ngay trên đầu khiến tôi ngã bịnh xuống đất. Có lẽ Linh không mấy hài lòng vs câu trả lời kiểu đó, cô ấy tiến tới và đập thật mạnh bằng một quyển sách hay một thứ đại loại thế. Sau cái ngã đau điếng ấy, cằm thì đập vào bàn, toàn thân thì đập mạnh xuống đất, chân vô tình vớ phải cạnh ghế, cả cơ thể tôi kêu gào thảm thiết, trông tôi lúc này chả khác hình ảnh một con giun đang quằn.

‘Nói lại mình nghe xem nào’ – Mắt Linh lóe sáng, phóng những cái nhìn sắc lẻm về phía tôi với vẻ mặt cau mày đủ nguy hiểm để đe dọa đám hay bắt nạt tôi. Với cái ám ảnh tối qua còn văng vẳng trong đầu, Linh thật sự rất đáng sợ vs tôi.

‘À, thì,… mình… dậy rồi !’ – Tôi nói một cách lắp bắp và ỉu xìu. 

Hầy… Linh thở dài thành tiếng, ngồi lên giường, vắt tay lên trán mình. ‘Thôi ra ăn trưa đi, mình nấu xong rồi đáy!’

‘Ờ!’ – Khá ngạc nhiên, tôi vội ngửng dầu lên nhìn mọi thứ xung quanh và thấy bữa trưa của mình đang bay lên những hơi nóng ở mặt bàn bếp. Bụng tối có lẽ đã ngửi thấy mùi thơm ngon từ thức ăn, nó kêu lớn lên. Ực!

‘Cậu.. gọi món bao giờ vậy’ – Không hiểu sao, dù cố gắng chọn những từ đẹp nhất, câu hay nhất nhưng cái miệng của tôi bất chợt ‘phọt’ ra câu này! Tôi lén ngoảnh ra nhìn Linh.

Một luồng khí ập đến, sượt qua vành tai tôi. Đó là một viên đạn? Nếu là vậy thì nó được tung ra một cách rất chính xác . Như một lời đe dọa, nó là một viên đạn khá ấn tượng đấy! Nhưng điều đáng quan tâm nhất là hướng của nó bắt đầu từ Linh! Có lẽ thay vì tôi  hỏi câu vừa rồi thì tôi nên tiến tới bữa trưa một cách im lặng !

‘Có lẽ mình hỏi thừa rồi!’ Để thể hiện sự hối cải, tôi phải lựa chọn từ ngữ của mình một cách khôn ngoan. Nhưng có vẻ Linh chẳng quan tâm đến điều đó. Tôi lặng lẽ đi rửa mặt và xử lí gọn gang bữa trưa của mình.

‘Cảm ơn vì bữa ăn’ – Tôi chắp tay, hành động đúng như trên anime, một phần vì mong Linh sẽ vui lên. 
‘ Một bữa trưa thật ngon miệng’, một chút nịnh bợ cũng như sự thật, tôi nói nối.

Nghe nói vậy, Linh cưởi tủm tỉm, đang nằm vội lật người về hướng khác so với tư thế hướng mặt lên trần lúc trước. Có lẽ cô ấy không muốn tôi nhìn thấy khuân mặt hạnh phúc của mình lúc này. Một cô gái thật đáng yêu!... À…Mà cũng không hẳn!

Tôi gật đầu đầy tự mãn trước khả xử lí của mình, tiếp tục hỏi Linh đang úp mặt xuống đệm.

....
Tôi bắt đầu đánh chén bữa trưa của mình...

‘À...Mà sao cậu biết mình ở đây vậy?’

‘…Hả?’ 

‘Mình hỏi là sao cậu biết được nơi mình đang ở vậy? Mà hồi sáng trông cậu lạ lắm, bị gì vậy hả?’

Tôi tiếp tục hỏi hàng loạt điều tôi thắc mà không để ý Linh đã trở nên im lặng, không còn sự vui vẻ của những phút trước. Biểu cảm của cổ thay đổi 180 độ ! Và khi nhận ra thì tôi lại không kìm được cái miệng.

‘Ủa cậu sao vậy? ‘

Phải mất một vài phút im lặng, tôi mới có thể nghe được tiếng nói thỏ thẻ của cổ .

‘Xin lỗi!’

‘…Hả… Cậu nói gì cơ?’
Linh tiếp tục im lặng một lúc. Có lẽ đó là khoảng thời gian để cô ấy lấy lại bản thân mình, để kể cho tôi việc sẽ thay đổi quan điểm, suy nghĩ của tôi trong suốt những năm tháng qua một cách hoàn toàn!

=============
[…]

Tôi tiếp tục quan sát Linh trong im lặng! Một lần nữa tôi lại được tiếp tục ngắm nhìn Linh. Một khung cảnh đậm chất manga. Phải! đó là một khung cảnh thật, thơ mộng. Bỗng dưng tôi lại tưởng như nghe thấy tiếng nhạc violong nhè nhẹ. Khung cảnh ấy cứ chạy qua mắt tôi và bỗng dừng lại khi tôi nhìn thấy chiếc Pantsu của cổ! Không phải là tôi cố ý nhìn mà là nó tự đập vào mắt tôi! Nếu trách thì nên trách bộ đồng phục của cô là một chiếc váy ngắn! Thực ra là tôi cảm thấy ít bất ngờ hơn nhiều nếu như coi đây là một cô gái 2D.

'Mình sẽ kể cậu nghe chuyện này!’ 

Linh bất chợt lên tiếng, kéo theo hình ảnh chiếc pantsu biến mất, thực ra là nó bị chiếc váy che lại khi Linh bất giác ngồi dậy.’ Có vẻ như tôi sắp được nghe một điều khá thú vị’ Tôi nghĩ.

‘Cậu có nghĩ sắp chiến tranh sẽ nổ ra không? Một cuộc chiến toàn cầu’

Tôi hơi giật mình vì câu hỏi đột ngột của Linh, như một phản xạ, tôi ngoảng ra nhìn cổ : “hả”

‘Nó sẽ là rắc rối với người trong quân đội như mình!’ – Linh khẽ thở dài, đôi mắt khá suy tư.

‘Chiến tranh?’ – Tôi dần bắt kịp nhịp độ cuộc đối thoại.

‘Ừ!’

Dựa vào kiên thức lịch sử của nhân loại mà tôi được học, việc một cuộc chiến nổ ra trong thời đại này là rất dễ ràng. Đặc biệt khi bây giờ cuộc đua đào tạo SNLG ngày càng được đẩy mạnh giữa các quốc gia. Có thể nói, việc Ngân đi làm tình nguyện nhiều một phần là do sự sắp xếp từ phía Bộ.

-‘ Và … đó là lí do khiến tâm trạng sáng cậu không tốt?’ – tôi cố gắng tiếp nối hội thoại một cách khôn khéo nhất.

 Cũng không hẳn’ – Linh lại thở dài một lần nữa.

‘Vậy…’

‘Là mình có cãi lộn với mẹ’ – Linh cắt ngang, giọng có vẻ khá ngậm ngùi.

‘…’ 
Tôi trở lên im lặng, lòng muốn nói điều gì đó để an ủi cổ nhưng có điều gì luôn chặn họng mình lại. Có lẽ đó là tính tò mò, nó muốn Linh nói cho nó nghe về câu chuyện của mình.

'Mình muốn rời khỏi quân đội!’ – Từ đáy lòng, cổ thốt lên một quyết định đầy kinh ngạc!

Linh nói ra một cách nhè nhè, cố để không khiến tôi hét lên, một mặt cô mỉm cười nhẹ như rất mãn nguyện khi nói được nỗi lòng của mình, mặt khác, chắc cổ muốn tôi làm gì đó đại khái như ủng hộ, kích lệ cổ. 

Còn tôi lúc đó, sững sờ người. Hơi thở như dừng lại. Tôi quá bất ngờ trước điều cô ấy nói ra. Bởi lẽ, việc được chọn vào quân đội đã là rất khó và cũng là mơ ước của hàng triệu người trên mảnh đất S này. Việc rời bỏ nó cũng giống việc thay vì đi tàu qua sông, cô ấy chọn cách bơi qua vậy. Không hẳn là cổ sẽ không tới được bờ bên kia bởi biết đâu cổ lên được một chiếc bè nào đó, nhưng suy nghĩ đó quả thật ngu ngốc mà! 

-‘Cậu có nghĩ mình quyết đinh ngu ngốc không?’ 

-‘Cũng không hẳn’- Tôi khá chần chừ để chọn lựa lời nói nhằm che dấu đi cảm xúc.

‘ Mình đã định đánh trượt trong kì kiểm tra qua đấy’ – Linh tiếp tục nói những điều đầy bất ngờ, khiến tôi không thể cất lên một tiếng nào. Và có lẽ, Linh cũng hiểu ý, cổ tiếp tục.

-‘Mình chính là người đã khiến Ngân bất động nhằm ngăn cho cổ hoàn thành bài kiểm tra dùm cả lớp đấy’ – Linh ngẩng mặt lên, có lẽ cổ không muốn cho tôi thấy bộ mặt thiu thỉu lúc này!

-‘Nhưng, chứng kiến cảnh mọi người hết mình chiến đấu, mình lại không muốn để thất bại, nên mình đã lại tiếp tục hoàn thành bài kiểm tra!’

-‘ Vậy tại sao cậu không giúp Ngân thoát khỏi bất động?’

‘Cậu biết đấy, trong suốt năm học vừa qua, chúng tớ đã dựa dẫm vào Ngân quá nhiều trong các bài kiểm tra tập thể, và mình biết, cô ấy có thể dễ dàng hoàn thành bài thi này chỉ với một mình! Mình muốn xem, liệu không có Ngân, chúng mình có thể hoàn thành bài kiểm tra này không! Mình muốn kiểm tra trình độ của bản thân có thể tiếp tục không!’

‘Và…câu trả lời là…’ 

‘Quá khốc liệt, đã nhiều lần mình muốn giải phóng Ngân, nhưng rồi đôi tay mình không muốn làm như vậy…’ – Linh lắm lấy cổ tay mình như để rằn vặt!

‘Cậu kì lạ thật!’ – Từ kí ức về bản thân, tôi bắt đầu bày tỏ suy nghĩ của mình.

‘Hả…?’

‘Mình nè! Một đứa bất tài, vô dụng lại còn thêm… nhát chết, lúc nào cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, mỗi khi gặp khó khăn là minh sẽ cầu cứu mẹ, chẳng bao giờ dám tự mình giải quyết chúng.Và khi thấy các cậu, mình…mình chỉ muốn một lần, một lần có được sự quyết tâm, ý chí mạnh mẽ như vậy… ‘

‘Nhìn mắt cậu long lanh rồi kìa’ – Linh khẽ nói, rồi cổ tủm tỉm ôm bụng cười, trông cô ấy lúc này mới thật sự đáng yêu!

‘Mình nói thật đó!’ – Lấy đó làm tự hào, tôi lớn giọng hơn chút!

Dù vậy, nụ cười của Linh cũng chẳng tỏa nắng được lâu, cô vắt tay lên chán, than thở.

‘Nhưng mệt mỏi lắm chứ!’

‘Hả?’

‘Nhìn vẻ ngoài đâu thể đoán được bên trong phải không?’ – Linh bắt đầu đặt ra những câu hỏi đấy chủ ý!

‘À…Ừ’

‘Nhìn mình, chắc cậu đoán mình luôn vui vẻ, thoải mái đúng không?, Nhưng trong mình chẳng thế đâu!’ – Linh lắc nhẹ đầu! Những sợi tóc cong rung rung theo như đồng tình.

‘Vậy… Cậu cảm thấy sao? ‘ – Tôi cố tìm một câu hay nhưng…

‘Mình ghét cuộc sống hiện tại!’

Ực! Tôi đứng hình, im lặng!

‘Mình ghét cái sự cạnh tranh khốc liệt này, mình ghét cái cuộc sống bất bình đẳng, phân cấp con người này (cổ đang nói về phân chia người có SNL mạnh, yếu và ko) , mình muốn làm những điều mình thích chứ không phải làm những điều được chỉ định, mình là con người của tự do!’

‘….’ [ một phút im lặng]

‘Nếu như…Nếu như cho mình chọn…mình sẽ chọn là một người bình thường giống cậu!’

Giọng Linh có vẻ đang cố kìm những giọt lệ buồn dầu,…Còn tôi, tôi không thể nói được gì cả, tôi chỉ biết nhìn và ngẫm nghĩ mình. Bạn biết đấy, tôi cũng là kẻ ghét cuộc sống của mình, tôi tưởng như chúng tôi đứng cùng một bên bờ của thế giới nhưng nào đâu, không phải! Không giống như tôi, cô ấy luôn mong muốn được tự do làm điều mình muốn, luôn muốn được như tôi, được thoải mái sống, làm điều mình thích. Thật trái vs tôi!

Chịu thua cái không khí ngột ngạt này, tôi cố gắng động não, tìm cái j đó gợi chuyện thì quyển sách bố đưa tôi vẫn còn nằm trên giường đã giúp tôi giải quyết!

‘Vậy cậu sẽ không thi vào SIA?’

‘À… Cái đó thì… Mình vẫn sẽ thi vào! Vì nó là nơi duy nhất giúp mình thực hiện ước muốn!’

‘Ước muốn tự do á? Nhưng trước sau cậu vẫn phải vào quân đội mà!’

‘Không!’ –Linh phì cười ‘ Chắc cậu chưa tìm hiểu gì nhỉ?’

‘Ờ…Phải rồi!’ 

Trên thực tế thì tôi còn chẳng buồn tìm hiểu cái trường của con nhà người ta này.Nó không phải nơi dành cho tôi!

‘Vậy thì cậu nên biết rằng, sau khi tốt nghiệp ở trường này, cậu được phép rời khỏi quân đội để trở thành thành viên của hội đồng SNLG quốc tế! ‘

‘ Nhưng như vậy cậu vẫn phải làm theo lệnh của người ta mà’

‘ Về lí thuyết là thế, nhưng thực tế thì hội đồng đó cho phép mình nhận hoặc từ chối nhiệm vụ họ giao. 
Và , nó chỉ là một vấn đề về lương thôi !’ 

Thật không thể tin nổi cô gái trước mặt tôi đã tính hết đường đi cho tương lai của mình, cổ quả là cá tính!

‘Nếu vậy cậu định suốt không làm nhiệm vụ à, định dựa dẫm vào bố mẹ suốt à?’- Nói xong, miệng tôi cứng đờ vì nhận ra bản thân mình cùng chả khác gì câu nói vừa rồi! Đang định chuyển ý thì…

‘Ừm cũng phải ha? Nếu vậy thì thật không ổn? Làm sao h ta’ – Linh ray ray 2 thái dương cố suy nghĩ.
Tưởng như, cổ sẽ đưa ra một ý kiến hay nào đó thì…

‘À…Hay … Cậu nuôi mình nha!’ 

‘Dù sao chú An cũng rất quý mình mà…’ – Linh bắt đầu lẩm bẩm đủ điều dù cho tôi chẳng để ý đến.

Khụ..Khụ… Phải, nếu như đang uống nước, có lẽ tôi đã phun đầy ra sàn! Câu nói của cổ khiến tâm trí tôi rối loạn! Tôi không thể nghĩ ra điều gì để giúp mình thoát khỏi tình huống này! Tôi quay vội mặt đi để tránh cổ thấy khuân mặt đang ửng đỏ vì… sướng này!

Phải đó, tôi đang rất sung sướng, một thằng bình thường thậm trí là vô tích sự lại được một cô gái xinh xắn nhờ cậy suốt quãng đời…Thật cảm động.Tôi cười một cách tự kỉ! 

‘Nhưng một đứa suốt ở trong nhà như cậu chắc gì đã đủ khả năng để nuôi bản thân huông chi là nuôi mình’ – Linh bỗng nói thẳng thừng một cách đầy lạnh lùng.

Không còn thể hiện sự đáng yêu của mình nữa, cổ ném cho tôi một gáo nước lạnh vào mặt cùng vài mũi tên vào tim… Tôi đóng băng người!

Xin trả lại tôi giây phút cảm động vừa rồi !

Mà dù sao, cũng may cô không ném luôn cho tôi cái ánh mắt đầy khinh bỉ như đám bạn học! 

Và câu nói đó, cũng khiến tôi bắt đầu suy nghĩ cho tương lai bản thân mình.

‘Liệu mình có thể thay đổi?’ – Miệng tôi bỗng buông tuột câu nói trước ánh mắt đầy kinh ngạc của Linh! 

VÀ….

( chờ chap sau hen :3 )